Đánh giá chủ đề:
  • 0 Vote(s) - Trung bình 0
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5

Gửi Mẹ
#1

Tha thứ cho con, mẹ
Con đã quên lời mẹ ân cần
Con nhầm tưởng mình đã biết dại khôn
Con nhầm tưởng mình không là đứa trẻ
Trăm năm thèm tiếng vỗ về

Mẹ đừng im lặng thế
Mẹ đừng xa xót thế
Sao mẹ không mắng con
Con đã đánh mất quyền được làm đứa trẻ
Quyền được sợ chiếc roi tre mẹ giắt ở mái nhà

Con nào có gì sau năm tháng đi xa
Chỉ đôi tay đã bầm nhiều vết cứa
Chỉ đôi mắt dửng dưng tàn tro bếp lửa
Tiếng thở dài trong mỗi bước chân qua

Con không giàu hơn sau năm tháng xa nhà
Nước mắt cũng nghèo đi
Niềm tin cũng nghèo đi
Và hạnh phúc là cánh diều ảo ảnh

Mẹ ơi, con thèm được khóc
Thèm được mẹ dỗ dành
Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ
May ra con còn nước mắt
Con chưa lớn đó chính là sự thật

Tha thứ cho con, mẹ
Con đã mang trái tim mẹ trong lồng ngực con đi
Và thương tổn
Con biết làm gì bây giờ
Khi máu chảy đã lạnh lùng sắc đỏ

Mẹ đừng im lặng thế
Mẹ đừng xa xót thế
Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ...


Sheikh
Trả lời
#2

Đúng là đôi khi những đứa con luôn làm cha mẹ phải phiền lòng trong những buổi đi chơi đêm ko báo trước, những cuộc vui ko có điểm dừng, bỏ bê việc học. Có đôi khi những hành động và lời nói của chúng ta đã làm tổn thương các đấng sinh thành. Rồi khi phải bước vào đời phải nếm trải những khó khăn của cuộc sống, phải một mình đối mặt với những quyết định khó khăn ta mới thèm khát những lời khuyên của cha của mẹ. Nhưng cha mẹ lúc nào cũng sát cánh bên những đứa con dù ko ở gần con nhưng cha mẹ luôn cầu nguyện những điều tốt đẹp nhất cho con của mình. Chúng ta hãy biết trân trọng những giây phút quý giá còn được ở trong gia đình, trong tình yêu thương của cha mẹ. ( Mình có nghe một câu chuyện về một anh thanh niên nghiện ma túy, anh ta sa vào con đường nghiện ngập bỏ lỡ con đường học vấn, đánh mất cuộc đời mình dưới làn khói trắng. Mẹ anh nhiều lần khuyên anh đi cai nghiện và làm lại cuộc đời nhưng anh không nghe đến mức mẹ anh đã quỳ xuống van xin anh nhưng anh cũng không đổi ý. Sau đó vài tháng mẹ anh lâm bệnh và qua đời không lâu sau đó. Trong tang lễ của mẹ anh người ta thấy anh khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc, ai cũng nghĩ đó là điều đương nhiên trong tang lễ . Nhưng sau đó một tháng , hai tháng ba tháng người ta thấy anh vẫn thường quỳ trước bàn thờ mẹ anh và khóc, anh khóc vì những lỗi lầm của mình vì những điều mà anh đã làm cho mẹ anh phải phiền lòng. Sau khi mẹ anh mất anh đã đi cai nghiện và quyết tâm làm lại cuộc đời, anh nói cái giá để anh nhận ra tình thương của mẹ là quá lớn.Giờ đây anh muốn báo hiếu cho mẹ, làm cho mẹ vui lòng cũng không được nữa. Anh nói " giá như " lúc đó anh nghe lời mẹ dù chỉ một lần!!! ) Đừng để phải nói " giá như " giống anh thanh niên kia. Hãy làm những điều có thể để cha mẹ vui lòng dù điều đó có nhỏ nhoi !!!!

[MARQUEE]Ai còn mẹ , xin đừng làm mẹ khóc :cnhh45:
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không !![/MARQUEE]


http://www.facebook.com/profile.php?id=100001234244062

:y204:

[Image: thank.gif]
Trả lời
#3

Không biết các bạn thì sao còn riêng T thì đã thấy hối hận thật thật nhiều vì những lỗi lầm của mình. Ngày trở về quê trong lòng T luôn mang nặng nỗi sợ khi cầm giấy báo điểm trong tay đem về cho bame xem về thành tích học tập của mình trong những học kỳ vừa qua. Long biết không ba mình không nói 1 lời nào vì có lẽ đã quá thất vọng, không ngờ đứa con mình lại trở nên như vậy; còn mẹ mình thì la T nhiều lắm nhưng T không buồn mẹ mà T buồn vì phụ công lao của bame nhiều quá. Nhưng sau đó ba lại đến bên T và nói: " con thấy đấy chú con đấy đã từng là 1 học sinh giỏi đến mức ai ai trong huyện đều biết, nhưng rồi thì sao bây giờ phải ở nhà làm gánh nặng cho ôngba con đấy. Bây giờ tới lược con, con không muốn làm cho gia đình mình mở mày mở mặt với làng xóm sao con. "
Những lời nói của ba đã làm T buồn nhiều hơn và chỉ biết im lặng. Và những ngày ở bên gia đình đáng lẽ là những ngày hạnh phúc nhưng chính người con bất hiếu này đã làm cho không khí trong gia đình luôn luôn căn thẳng và buồn bã. Thế nhưng chính những ngày sống bên chame ôngba đã cho T rất rất nhiều lời khuyên làm cho T cảm thấy phấn chấn hơn.
Và L biết không ngày mình vào đây ba T trên mắt in đậm những giọt lệ ôm T và nói: " Ba biết con là đứa con hiếu thảo của bame và ba biết con sẽ làm được nếu con thật sự muốn. "
Bây giờ T biết làm gì đây khi phía trước mình không còn sự lựa chọn nào khác. Mình phải học tập thật tốt để không phụ lòng bame và ôngba hay vẫn tiếp tục lối mòn đây ?
Trả lời
#4

he he mình rất hiểu nỗi lòng của Trình. thú thực mình cũng có những lúc cảm thấy bất xứng với công ơn của các đấng sinh thành, các huấn luyện viên của mình cũng như những người đang giúp đỡ mình. mình đang học nhưng là học dưới sức của mình vì còn nhiều việc khác để lo.
đúng là dù anh em mình đang ỏ độ tuổi phải lo cho chính bản thân mình nhưng làm sao bỏ qua được những sai lầm của tuổi trẻ, Trình ha! sai lầm nếu nhận ra sớm và sửa chữa thì tuyệt biết bao. anh em mình còn 1 năm 3 nữa để cố gắng! anh em mình phải cố gắng ra trường thì mới vừa lòng những người đã đặt kì cọng vào mình,
chúc Trình thành công trong cuộc sống

truyện kể rằng: Nhan Tử là một đứa trẻ ham chơi và thậm chí khi lớn lên thì cũng là một chàng thanh niên chẳng ra gì. và cứ mỗi lần đi chơi với chúng bạn về thì mẹ ông luôn dùng roi để đánh, chẳng bao giờ ông khóc trước làn roi của người mẹ. nhưng rồi một ngày kia, ông cũng bị đánh, thật lạ lùng, lần này ông khóc. bà mẹ ngạc nhiên hỏi : "có bao giờ con bị mẹ đánh mà khóc đâu?" ông trả lời: "con khóc không phải vì mẹ đánh con đau, con khóc vì lần này mẹ đánh con quá nhẹ. Mẹ đã già mà con chưa nên người!" và từ đó trở đi, mẹ ông đã an lòng về với tổ tiên, còn ông trở nên một vị thánh nhân của Trung Hoa.

đường lui không bao giờ không mở, vấn đề là ta có dám bước vào đường lui

:35[1]::35[1]:

chẳng có gí khiến tôi bất lực cho bằng nhụt chí
chẳng có gì khiến tôi học dốt cho bằng lười biếng
chẳng có gì khiến tôi mền lòng cho bằng ... có gái đẹp đứng trước mặt
:y171::y171::y171:
Trả lời


Đi tới chuyên mục:


Thành viên đang xem chủ đề: 1 Khách